Thêm yêu thích thành công
Đã có trong yêu thích
Thích comment thành công
Yêu thích nghệ sỹ

Lôi Vũ

Lôi Vũ

Khi Tào Ngu viết vở này vào những năm 1920, không khí ngột ngạt của xã hội Trung Quốc nửa thuộc địa, nửa phong kiến, cơn bão táp cách mạng đang vần vũ trên đầu đã chi phối vàtrở thành âm hưởng chủ đạo trong tác phẩm của ông. Vượt lên trên những xung đột tình yêu, gia đình, cuộc đấu tranh giai cấp nóng bỏng, không khoan nhượng, không thỏa hiệp, đầy âm mưu, thủ đoạn, sự phản kháng vàmáu đã tạo nên sức hấp dẫn vàlan tỏa mạnh mẽ của Lôi Vũ.

Còn ở thời điểm hiện tại của sân khấu Việt nam, cái màkhán giả cần - theo những người thực hiện - có lẽ làmột bi kịch gia đình - xã hội hấp dẫn bởi cốt truyện éo le, được dàn dựng công phu, kỹ càng, có nhiều mảng miếng được xử lý độc đáo với một dàn diễn viên nổi tiếng, có nghề, diễn nghiêm túc. Nếu chỉ có như vậy thì quả thật Lôi Vũ đã thành công.

Nửa năm trời tập luyện cũng đã gần như bõ công, các nghệ sỹ đã trở lại với những vai diễn màchỉ một âm tiết bị nuốt, một cái nhíu mày thừa, một bước chân lỡ cũng đã có thể làm hỏng cả một màn diễn. Văn Thành chững chạc trong một Chu Phác Viên đầy quyền uy, đầy âm mưu, đầy tội ác nhưng thực chất làmột kẻ bất lực cả về thể xác lẫn tinh thần. Sỹ Tiến khá thành công với một Chu Bình vừa đớn hèn, vừa hào hoa, vừa có cái chất say me của tuổi trẻ vừa có cái chất đểu giả rất "con nhà". Ngọc Huyền và Tú Oanh nền nã trong vai hai mẹ con Thị Bình vàPhượng. Lê Khanh (Phồn Y) tinh tế, sang trọng nhưng cũng rất đam mê, quyết liệt, thậm chí có thể trở nên ghê gớm đến điên dại khi bị lừa dối tuyệt vọng.

Bài hát màPhó Đức Phương tự thể hiện khá hay, âm hưởng Trung Hoa đã được Việt hóa tạo cảm nhận dễ chịu. Chỉ có điều làlời bài hát lột tả khá lộ liễu nhận thức của đạo diễn về kịch bản. Nó cũng đồng thời làm lộ ý đồ xử lý vở diễn của tác giả: đó làcách lý giải mọi bi kịch bằng luật nhân quả. Tất cả những bi kịch màcon người ta phải nhận lãnh làbởi những lỗi lầm màbản thân họ đã gây ra trong quá khứ.

Nhưng nếu chỉ có vậy thì những người đồng sáng tạo, hậy sinh của Tào Ngu đã quên mất vì sao Chu Xương và Phượng - những điểm sáng duy nhất trong ngôi nhàtăm tối ngột ngạt ấy lại phải chết? Họ - những con người trong trắng, hồn nhiên, yêu đời, hoàn toàn có quyênd được sống vàhạnh phúc ấy - đã chết không phải vì tác động của một quy luật nhân quả nào, màhọ chết để phản kháng một xã hội không cho con người ta được quyền sống trong sáng vàtốt đẹp. Chỉ tiếc làđạo diễn đã xử lý cái chết của họ hơi hụt hẫng. Anh đã không dám lột tả trực diện cái chết đau đớn ấy mà "đi vòng" bằng cách cho nhân vật vùng chạy khỏi sân khấu rồi..... cho người vào báo lại. Cách này có vẻ..... không Lê Hùng chút nào!

? Đạo diễn cũng gần như “bỏ rơi” một phần rất quan trọng trong bản chất con người Chu Phác Viên. Người xem chỉ thấy một người tính bạc bẽo, một người cha độc đoán, một người chồng đạo đức giả, mà không thấy được cái cốt lõi của con người đó là một kẻ dám phá đê cho nước ngập dìm chết mấy ngàn con người, là kẻ có thể gọi cảnh sát nã súngbắn chết hàng chục công nhân đình công, là một ông chủ mỏ không từ một thủ đoạn gì để bóc lột công nhân của mình. Tất cả những điều đó khán giả chỉ biết khi Lỗ Đại Hải hét lên trên sân khấu – mà lẽ ra nó phải được người xem cảm nhận qua từng hành động, cử chỉ, diễn biến tâm lý nhân vật.

Nhưng có lẽ đòi hỏi như vậy làhơi nhiều, vì Tào Ngu viết kịch là để diễn mỗi lần một khác. Lần này, chúng ta vui lòng “đốt lò hương cho đến sáng màxem mưa gió.... trong một bi kịch gia đình” vậy.

Ý kiến bạn đọc

Ý kiến của bạn

Về chúng tôi

Nhà hát tuổi trẻ Việt Nam

  • img11 Ngô Thì Nhậm,Hai Bà Trưng, Hà Nội, Việt Nam

  • img 024 3943 4673

  • img

Liên hệ

  • Tel : 024 3943 4673
    Fax :

  • 11 Ngô Thì Nhậm,Hai Bà Trưng, Hà Nội, Việt Nam

  • Hotline bán vé: 024 2240 9025 - 024 3943 4673

  • Liên hệ chương trình hợp tác, thuê rạp và hoạt động đối ngoại

  • nhahattuoitrevietnam@gmail.com

Mạng xã hội

img img